Sự khủng hoảng về đường lối cứu nước Việt Nam cuối thế kỷ 19 - đầu thế kỷ 20

Sự khủng hoảng về đường lối cứu nước Việt Nam cuối thế kỷ 19 - đầu thế kỷ 20

Trước hết phải lấy dẫn chứng là các cuộc cách mạng theo đường lối phong kiến và tư sản đều thất bại. Đó là các phong trào Cần Vương, Đông Du, Đông Kinh Nghĩa Thục... Kéo theo đó là phong trào cách mạng bị dập tắt. Tư sản theo kiểu Nhật để phát triển như Nhật thất bại.
Phong kiến theo kiểu tôn thờ vua để hiệu triệu cả nước chống Pháp thất bại. Lý do là vì những giai cấp đó họ chỉ có lời hiệu triệu hiệu quả trong giai cấp của họ mà không huy động được đông đảo nhân dân. Tư sản như Quốc Dân Đảng chỉ kêu gọi tư sản và tiểu tư sản. Cần Vương chỉ kêu gọi sỹ phu yêu nước và quan lại phong kiến. Cả 2 đường lối chính đó đều thất bại khiến những nhà cách mạng hoàn toàn bế tắc trong việc tìm được một con đường khả dĩ có thể cứu được đất nước vì khi đó họ không tìm ra được con đường nào khác ngoài 2 con đường trên. 
Chỉ đến khi Nguyễn Ái Quốc, với sự giác ngộ về tư tưởng và với sự thành công của cách mạng vô sản tại Nga, nhìn thấy một con đường mới để giải phóng đất nước, cách mạng VN mới có một bước đi mới, một bước đi lớn để trở thành quốc gia thuộc địa đầu tiên trên thế giới làm được cách mạng vô sản.
- Nguyên nhân thất bại của các phong trào yêu nước:
Những phong trào yêu nước trên lần lượt bị thất bại vì không cóđường lối đúng đắn. Các nhà lãnh đạo những phong trào ấy đều không phân biệt thực dân Pháp với giai cấp công nhân và nhân dân lao động Pháp; chưa nhận rõđược nhiệm vụ của cách mạng Việt Nam là phải đánh đổđế quốc Pháp, giành lại độc lập vàđánh đổ giai cấp địa chủ phong kiến, mang lại ruộng đất cho dân cày; chưa nhận rõ lực lượng đông đảo nhất trong nhân dân là nông dân v.v…
Cách mạng Việt Nam rơi vào tình trạng khủng hoảngmột cách sâu sắc vềđường lối cứu nước thực chất là thiếu một giai cấp tiên tiến lãnh đạo.
Phong trào Cần Vương bị thất bại vì giai cấp địa chủ phong kiến đã thối nát, phần lớn đãđầu hàng thực dân Pháp, lại áp bức bóc lột nhân dân một cách thậm tệ. Cho nên ngọn cờ Cần Vương không thể tập hợp được quần chúng nhân dân, chủ yếu là nông dân.
Cuộc khởi nghĩa của nông dân do cụ Hoàng Hoa Thám lãnh đạo bị thất bại vì không cóđường lối, chính sách rõ ràng, không tổ chức được quần chúng đôngd dảo, cách đánh chưa tốt, vũ khí lại thiếu thốn….
Cụ Phan Chu Trinh chỉ yêu cầu cải cách, không chủ trương đánh đổ thực dân Pháp và bọn phong kiến tay sai.
Cụ Phan Bội Châu dựa vào Nhật đểđánh đuổi thực dân Pháp, chẳng khác gì "đưa hổ cửa trước, rước beo cửa sau".
Nguyễn ái Quốc  rất khâm phục các cụ Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh,nhưng không nhất trí với con đường mà các cụđã chọn. Người không theo phái Đông du sang Nhật mà hướng sang các nước phương Tây, nơi có tư tưởng tự do, dân quyền, dân chủ và có khoa học kĩ thuật hiện đại. Người đã kể lại "Vào trạc tuổi 13, lần đầu tiên tôi đã nghe những từ Pháp: tự do, bình đẳng, bác ái… Thế là tôi muốn làm quen với văn minh Pháp, tìm xem những gìẩn dấu đằng sau những từấy". Đồng thời Người nhận thấy chếđộ giáo dục của thực dân Pháp chỉđào tạo những bọn làm tay sai cho bọn thống trị vàởđâu nhân dân cũng bịáp bức bóc lột, đồng bào cũng bịđọa đầy, khổ nhục, điều đó càng thôi thúc Người đi sang các nước Âu tây để xem nhân dân các nước ấy làm như thế nào mà trở nên độc lập, hùng cường, rồi sẽ trở về "giúp đỡđồng bào" đánh đuổi thực dân Pháp ýđịnh ấy của Người đã mở rộng một phương hướng mới cho sự nghiệp cứunước của nhân dân ta.

Sự khủng hoảng về đường lối cứu nước Việt Nam cuối thế kỷ 19 - đầu thế kỷ 20

Đăng nhận xét